Cột Sắt Nguyên Chất Đến Hoàn Hảo

Sừng sững tại Dehli – Ấn Độ là một cây cột sắt đã ngạo nghễ thách thức các nhà luyện kim trong suốt 1600 năm qua, nó hoàn toàn không có một vết hoen gì, cho đến khi những người phương Tây khám phá ra. Chắc chắn rằng cây cột này đã đứng đấy qua ngần ấy thời gian (trong thực tế ở Ấn Độ vẫn còn nhiều cái khác) nhưng vấn đề đặt ra là, trên thực tế công nghệ để có thể tạo ra loại sắt hoàn toàn không gỉ như những cây cột này, khoa học hiện đại vẫn chưa hề được biết đến. Những cột sắt này thực sự là cơn ác mộng hay niềm khao khát của các nhà luyện kim, tuỳ vào cách nhìn của họ. Nhưng đây mới là điều thật sự thú vị: thứ duy nhất có chứa loại sắt hoàn toàn không gỉ này lại là mẩu đá được mang về từ Mặt Trăng trong hành trình của tàu Apollo!

Vậy người Ấn Độ xưa đã tìm thấy loại sắt để làm những cây cột này ở đâu “trên Trái Đất”? Bạn nghĩ ra giả thuyết nào đó hả? Hãy giữ suy nghĩ đó cho riêng mình nhé!

 

  

 

Những Quả Cầu Kim Loại 2.8 Tỷ Năm Tuổi

Trong một chuỗi những khám phá quái lạ nhất vẫn chưa kết thúc cho đến tận hôm nay, qua hơn 60 năm, những thợ mỏ Châu Phi thực sự đã đào được hàng trăm quả cầu kim loại, một số nằm khá sâu trong lòng đất. Và ít nhất một trong số chúng, có thể còn nhiều nữa, có ba đường rãnh chạy song song theo chu vi (hình 44). Có thể phân những quả cầu thanh hai loại: loại bằng kim loại đặc màu xanh với các đốm trắng bên trong, và loại ruột rỗng xốp ở giữa. Roelf Marx, người quản lý bảo tàng Klerksdorp ở Nam Phi, nơi cất giữ những quả cầu miêu tả chúng thế này: “Những quả cầu hoàn toàn bí ẩn. Trông chúng như những quả cầu nhân tạo và đã nằm trong đá từ tận cái thời mà Trái Đất chưa có loài tinh khôn nào hiện hữu. Trông chẳng giống bất cứ thứ gì tôi từng biết.”

Roelf Marx cũng viết rõ hơn trong lá thư ngày 12 tháng 9 năm 1984 rằng:

“Không có bất kỳ công bố khoa học nào về những quả cầu, nhưng sự thật là: Chúng được tìm thấy trong mỏ khoáng sản gần thị trấn Ottosdal ở phía Tây Transvaal. Khoáng vật này (Al2Si4O10(OH)2) là loại khoáng vật thứ cấp mềm độ cứng chỉ 3 Mohs, và được cấu thành nhờ quá trình lắng đọng trầm tích 2.8 tỷ năm trước. Mặt khác, những quả cầu này với cấu trúc dạng sợi bên trong cùng lớp vỏ bao bọc thực sự cứng đến nỗi không gì có thể làm xước được, kể cả thép.” (Thang độ cứng Mohs được sáng chế và đăt tên theo Friedrich Mohs, ông đã dùng mười mẫu khoáng vật làm chuẩn mực để so sánh độ cứng, mềm nhất là Talc và cứng nhất là kim cương)

 

Dù vậy, nếu sự tồn tại mông lung của những quả cầu này vẫn chưa đủ sức thuyết phục, thì một khía cạnh hết sức kinh ngạc khác lại lần nữa thu hút dư luận quan tâm, lần này người phát hiện là John Hund, khoảng 15 năm trước. Một hôm khi đang táy máy với nó trên chiếc bàn phẳng, Hund chợt nhận ra khối cầu đó cân bằng một cách đặc biệt. Ông quyết định mang nó đến Viện Nghiên Cứu Không gian Calofornia tại trường Đại học California để kiểm tra giám định chính xác nó cân bằng thế nào. Kết quả thật khó tin, quả cầu cân bằng tuyệt đối hoàn hảo.

Và độ cân bằng của quả cầu, thực sự, quá chính xác, thậm chí vượt xa trình độ công nghệ đo lường của những trạm không gian hiện đại đang chế tạo la bàn hồi chuyển (gyrocompasses) cho NASA! Thật sự, không chê vào đâu được…

Lớp đá trầm tích, nơi tìm thấy những khối cầu này, nằm ngay bên dưới lớp bề mặt nằm sâu trong hầm mỏ ước đoán đã 2.8 tỷ năm tuổi.

 

Advertisements